Sáng chủ nhật, mưa kéo dài từ lúc trời còn mờ sương, gõ lộp bộp lên bậu cửa như ai gõ trống gọi người ở yên trong nhà.
Linh ngồi cạnh cửa sổ chung cư, vừa nhâm nhi ấm trà gừng vừa nhìn những vệt nước chạy ngoằn ngoèo trên kính.
Cuộc hẹn cà phê bị hủy cái rụp; bạn nhắn "đường ngập rồi", thế là kế hoạch trôi theo dòng mưa như chưa từng có.
Nhà hơi lành lạnh, con mèo mướp cuộn tròn ngay thảm, thỉnh thoảng giật mình vì sấm vọng xa.
Không muốn phí buổi sáng, cô lôi mấy trái chuối chín mềm ra, quyết làm bánh chuối hấp theo công thức bà nội từng dạy mà lần nào cũng bảo "đơn giản thì không đơn giản đâu."
Bột trộn với nước cốt dừa, đường nâu, mè rang; mùi thơm dậy lên, át cả mùi áo mưa còn chưa khô treo nơi cửa.
Bên ngoài, mưa đặc quánh, xe máy nối đuôi nhau núp dưới hiên, còn trong bếp, nồi hấp kêu lục bục như kể chuyện cũ.
Trong lúc đợi bánh, Linh mở bản nhạc Trịnh nhẹ nhàng, đọc dở cuốn sách mượn ở thư viện, và chợt thấy khoảng lặng hiếm hoi mà ngày thường cứ chạy miết chẳng chạm tới.
Điện thoại rung: mẹ hỏi con có ngán mưa không; Linh bảo, "Con ổn, mưa cho nhà mình chậm lại chút cũng hay."
Bánh chín, cắt miếng rưới thêm nước cốt dừa, rắc đậu phộng giã; cắn một miếng thấy ấm từ đầu lưỡi lan xuống bụng, như được ôm bằng hai tay của bếp.
Đến chiều, mưa vẫn chưa dứt, nhưng trong nhà đã vàng ấm, và Linh nhận ra: có những ngày bị kẹt ở trong không hề mất mát gì, miễn là biết tự kể một câu chuyện ngon lành cho mình.