Chiều đó tôi về kịp đám cưới của chị họ ở sân nhà, phông cưới màu hồng phấn rung rinh theo gió chướng.
Ngõ nhỏ đông như nêm cối; hàng xóm tay bắt mặt mừng, người đưa trầu cau, kẻ bê mâm cỗ, trẻ con lon ton giật bóng bay.
Vừa đặt phong bì mừng xuống, tôi đã bị dì Năm lôi ra sân, bắt cầm micro đỡ lời MC vì anh ấy kẹt đường.
Thật tình mà nói, tim đập thình thịch, miệng thì khô rang, nhưng không lẽ từ chối ngay trước mặt quan viên hai họ.
Đang lắp bập bẹ mấy câu giới thiệu, bỗng điện phụt tắt; thoắt cái, cả sân chìm trong tối, tiếng xì xào dấy lên như ong vỡ tổ.
Chẳng kịp trở tay, tôi bật đèn pin điện thoại, ra hiệu mọi người giơ đèn theo, ánh sáng lấm tấm dệt thành một bầu trời khác.
Hễ đèn sáng được chút nào là lòng người ấm bấy nhiêu; chị họ ghé tai bảo, "Em hát đi, bài nào cũng được, miễn giữ không khí."
Tôi liền ngân nga Lý cây bông, nhịp chầu văn gõ bằng muỗng đũa leng keng; đến nỗi mấy bác lớn tuổi cũng hứng chí vỗ nhịp theo.
Mãi đến khi máy phát gầm lên, dàn đèn rực sáng, cô dâu chú rể nắm tay tiến ra, mặt rạng rỡ như bó hoa vừa tưới.
Chú rể rót trà dâng lên cha mẹ hai bên, nói đôi lời mộc mạc mà thấu đáo, khiến ai nấy lặng đi một nhịp.
Bữa tiệc mở màn lại rộn ràng: rượu mời chuyền tay, bánh phu thê gói lá dứa thơm phức, tiếng hò reo chen tiếng nhạc sống.
Ra về muộn, tay ôm túi lộc mừng và bó hoa thừa, tôi cứ thấy như mình cũng được gả một phần: gả nỗi lo cho đêm, rước về một niềm tin mới toanh.